Khi thiết kế kết cấu thép hoặc bê tông theo tiêu chuẩn Mỹ, ASCE 7 (Minimum Design Loads and Associated Criteria for Buildings and Other Structures) là tiêu chuẩn xương sống. Phiên bản mới nhất ASCE 7-22 mang lại những thay đổi mang tính cách mạng trong thiết kế tải trọng gió. Trong đó, phương pháp Directional Procedure (Chapter 27) dành cho Hệ chịu lực chính (MWFRS) của tòa nhà ở mọi chiều cao là công cụ phổ biến nhất của các kỹ sư.
Bài viết này sẽ đi sâu phân tích quy trình tính toán áp lực gió theo ASCE 7-22 Ch.27 và đặc biệt làm rõ sự dịch chuyển mang tính lịch sử của hệ số hướng gió Kd.
1. Phương pháp Directional Procedure (Ch.27) là gì?
Theo quy định tại Chương 27 của ASCE 7-22, phương pháp Directional Procedure (hay còn gọi là phương pháp định hướng) là quy trình tính toán tải trọng gió bằng cách áp dụng các hệ số áp lực khí động ngoài (Cp) riêng biệt cho từng bề mặt của công trình (tường đón gió, tường bên, tường khuất gió, mái đón, mái khuất) tùy thuộc vào hướng của luồng gió thổi.
Phạm vi áp dụng:
- Áp dụng cho các tòa nhà có hình dạng đều đặn.
- Không giới hạn chiều cao công trình (khác với phương pháp Envelope ở Chương 28 giới hạn dưới 60 feet ~ 18m).
- Thích hợp cho cả nhà thấp tầng và nhà cao tầng, nơi hiệu ứng khí động học dọc theo chiều cao thay đổi rõ rệt.
2. Thay đổi quan trọng nhất trong ASCE 7-22: Hệ số Kd đi đâu?
Nếu bạn đã quen thuộc với ASCE 7-10 hoặc ASCE 7-16, công thức tính toán áp lực động của gió (qz) tại cao độ z luôn có sự xuất hiện của hệ số hướng gió Kd:
qz = 0.00256 × Kz × Kzt × Kd × Ke × V2 (Theo ASCE 7-16)
Tuy nhiên, bước sang ASCE 7-22, Ủy ban tiêu chuẩn đã loại bỏ Kd ra khỏi công thức tính áp lực động qz. Công thức mới (Equation 26.10-1) chỉ còn:
qz = 0.00256 × Kz × Kzt × Ke × V2
Trong đó:
- V: Vận tốc gió cơ sở (mph) tra theo bản đồ gió tương ứng với Risk Category (I đến IV).
- Kz: Hệ số phơi bày áp lực vận tốc, phụ thuộc vào dạng địa hình phơi bày (Exposure B, C, D) và chiều cao z.
- Kzt: Hệ số ảnh hưởng của địa hình đồi núi (Topographic factor).
- Ke: Hệ số cao độ mặt đất so với mực nước biển (Ground elevation factor).
Vậy hệ số Kd được áp dụng ở đâu?
Hệ số hướng gió Kd (thường bằng 0.85 đối với nhà thông thường, tra theo Table 26.6-1) không mất đi, mà nó được chuyển trực tiếp vào công thức tính áp lực gió thiết kế (p).Theo mục 27.3-1 của ASCE 7-22, công thức tính áp lực gió thiết kế đối với nhà cứng (Rigid Buildings) trở thành:
p = q × G × Cp × Kd - qi × (GCpi) × Kd
Trong đó:
- q: Áp lực động ngoài bề mặt (qz cho tường đón gió, qh cho tường bên, tường khuất gió và mái).
- qi: Áp lực động trong nhà (qh đối với nhà kín hoặc hở vừa).
- G: Hệ số hiệu ứng giật (Gust-effect factor), lấy bằng 0.85 đối với cấu trúc cứng hoặc tính toán chi tiết cho cấu trúc linh hoạt.
- Cp: Hệ số áp lực ngoài (tra bảng tùy vùng bề mặt).
- GCpi: Hệ số áp lực trong nhà (tra bảng dựa trên phân loại độ kín tòa nhà).
Ý nghĩa của sự thay đổi này:
Việc đưa Kd ra ngoài công thức qz giúp giữ nguyên giá trị áp lực động vật lý thực tế của luồng gió tại một độ cao cụ thể. Hệ số Kd bản chất là một hệ số giảm tải mang tính xác suất (kể đến việc gió bão cực đại ít khi thổi đúng vào hướng bất lợi nhất của công trình). Do đó, đặt nó ở công thức áp lực thiết kế bề mặt kết cấu là hợp lý hơn về mặt triết lý cơ học.
3. Quy trình tính toán 6 bước cho kỹ sư
Để hoàn thành bài toán tính gió theo ASCE 7-22 Ch.27, kỹ sư cần thực hiện tuần tự:
- Bước 1: Xác định Vận tốc gió cơ sở V và Dạng địa hình phơi bày (Exposure B, C, hay D).
- Bước 2: Tính toán áp lực động qz tại các cao độ thay đổi dọc tường đón gió và áp lực động mái qh.
- Bước 3: Xác định Hệ số hiệu ứng giật G (mặc định lấy 0.85 nếu tần số dao động riêng thứ nhất f1 > 1 Hz).
- Bước 4: Xác định Phân loại độ kín của tòa nhà để lấy hệ số áp lực trong GCpi.
- Bước 5: Tra hệ số áp lực ngoài Cp cho tường (đón gió: 0.8, khuất gió: tùy thuộc tỷ lệ L/B, tường bên: -0.9) và cho mái (tra biểu đồ phụ thuộc tỷ lệ h/L và góc dốc mái θ).
- Bước 6: Nhân các hệ số cùng Kd tương ứng để ra áp lực thiết kế p tác dụng lên từng bề mặt.
4. Ví dụ tính toán: áp lực tường theo ASCE 7-22 Ch.27
Dữ liệu đầu vào
Xét một nhà thép thấp tầng, cao h = 30 ft, vận tốc gió cơ sở V = 115 mph, Exposure C. Giả sử tại cao độ mái Kz = 0.98, Kzt = 1.0, Ke = 1.0. Nhà được xem là cứng, G = 0.85; hệ số hướng gió Kd = 0.85. Nhà kín, xét GCpi = +0.18 cho trường hợp làm giảm áp lực vào tường đón gió và GCpi = -0.18 cho trường hợp làm tăng hút ở các mặt khác.Bước 1: tính qh theo ASCE 7-22
Theo Equation 26.10-1, Kd không nằm trong qh:Bước 2: áp lực tường đón gió
Với Cp = +0.8, công thức áp lực thiết kế cho nhà cứng:Nếu GCpi = +0.18:
p = 33.18 × 0.85 × 0.8 × 0.85 - 33.18 × 0.18 × 0.85 = 14.11 psf
Nếu kỹ sư nhầm đưa Kd vào qh rồi tiếp tục nhân Kd trong công thức p, kết quả sẽ bị giảm thêm khoảng 15%. Đây là lỗi “nhân đôi Kd” thường gặp khi nâng cấp file tính từ ASCE 7-16 lên ASCE 7-22.
Bước 3: lực tầng tương đương
Nếu một khung ngang nhận bề rộng tributary 20 ft và chiều cao tường 30 ft, lực gió tường đón trên khung là:5. Bàn luận khoa học về hệ số Kd
Kd không phải hệ số địa hình hay hệ số chiều cao; nó là hệ số thống kê phản ánh xác suất gió cực trị đồng thời thổi theo hướng bất lợi nhất đối với bề mặt đang xét. Việc ASCE 7-22 đưa Kd ra khỏi qz làm rõ ranh giới giữa đại lượng vật lý của trường gió và đại lượng thiết kế đã xét hướng gió. Sự phân tách này giúp phần mềm và bảng tính dễ kiểm soát hơn, đặc biệt khi cùng một qz được dùng cho nhiều bề mặt với Cp khác nhau.
Trong thẩm tra, nên in riêng các cột Kz, Kzt, Ke, qz, G, Cp, GCpi, Kd và p. Nếu chỉ in kết quả p cuối cùng, người kiểm tra rất khó phát hiện lỗi vị trí Kd, lỗi dấu áp lực trong hoặc lỗi dùng qz thay qh cho mái và tường khuất gió.
6. Tài liệu tham khảo
- [1] ASCE/SEI 7-22, Minimum Design Loads and Associated Criteria for Buildings and Other Structures.
- [2] ASCE 7 Hazard Tool, nguồn tra vận tốc gió cơ sở theo vị trí và Risk Category tại Hoa Kỳ.
- [3] ASCE 7-22 Wind Design Manual, ví dụ tính toán tải trọng gió theo các chương 26-30.
- [4] Simiu, E. and Yeo, D., Wind Effects on Structures, nền tảng xác suất và khí động học công trình.
Công cụ liên quan
Nếu muốn kiểm tra nhanh phần tính toán trong bài, bạn có thể dùng Tính gió ASCE 7-22 Directional.